top of page

Tích Truyện Kinh Pháp Cú 50 - TU SĨ NGOẠI ĐẠO TIỂU ĐIỆP

Đã cập nhật: 12 thg 7



Na paresaṃ vilomāni, Na paresaṃ katākataṃ; Attano’va avekkheyya, Katāni akatāni ca

Không nên nhìn lỗi người,

Người làm hay không làm,

Nên nhìn tự chính mình.

Có làm hay không làm.


Kệ Pháp Cú nầy, Đức Bổn Sư đã thuyết ra khi Ngài an ngự gần thành Sāvatthī,

đề cập đến tu sĩ Pāṭika (Tiểu Điệp).


Tương truyền rằng: Trong thành Sāvatthī có một bà thí chủ hằng chu cấp cho

một tu sĩ ngoại đạo thường xuyên, tên ông ấy là Pāṭika (Tiểu Điệp) mà bà nhận làm

con nuôi.


Trong xóm bà ở đó có những người đi nghe Đức Bổn Sư thuyết pháp, lúc về

hằng ca tụng ân đức Phật Bảo bằng nhiều lời lẽ như là: “Ôi Pháp của chư Phật thuyết

ra thật là huyền diệu phi thường!”.


Được nghe lời tán dương ân đức Phật Bảo , bà nầy phát tâm muốn đi chùa thính

pháp, bèn ngỏ ý với tu sĩ Pāṭika:


- Bạch thầy, tôi muốn đến viếng Đức Phật.


Tu sĩ Pātīka can rằng: “Thôi đừng đi má ơi!”.


Bà nài nỉ nhiều lần, vị tu sĩ cũng đều cản như vậy hết. Sau cùng bà nghĩ rằng:

“Thầy không bằng lòng cho ta đi chùa nghe pháp, thôi thì ta hãy thỉnh Đức Thế Tôn

đến đây! Như thế ta sẽ được nghe pháp”.


Sáng hôm ấy, bà chủ nhà cho gọi cậu con trai đến và bảo:


- Nầy con, con hãy đi thỉnh Đức Tôn Sư ngày mai đến đây.


Trước khi đi, cậu con trai ghé vào chỗ ngụ của tu sĩ Pāṭika đảnh lễ vị ấy rồi ngồi

xuống. Vị tu sĩ hỏi cậu:


- Cậu đi đâu vậy?


- Má tôi sai tôi đi thỉnh Đức Bổn Sư.


- Cậu đừng nên đến chỗ ông Sa môn đó.


- Không được đâu thầy. Tôi sợ má tôi lắm. Thôi để tôi đi.


- Cậu đừng đi, đồ lễ vật sắp dưng cho ông ấy, để hai ta cùng chia nhau cùng ăn.


- Thôi thầy ơi! Má hăm đánh, tôi sợ lắm.


- Thế thì cậu hãy đi thỉnh đi, nhưng nhớ đừng chỉ rõ đường nào, lối nào đến nhà

ta. Cậu giả như người ở gần đâu đó, và khi từ giã, cậu hãy chạy nhanh cho khuất mắt,

rồi rẽ sang ngã khác đến đây.



Vâng lời tu sĩ ngoại giáo ấy, thiếu niên đến thỉnh Đức Bổn Sư rồi làm theo cách

thầy ấy đã dặn, xong trở về phục lịnh.


Vị tu sĩ hỏi cậu ta: “Cậu đã làm cách nào?”.


- Thưa thầy, tôi đã làm đúng như lời thầy chỉ dạy.


- Cậu giỏi thật, vậy phần lễ vật dâng cho ông Sa môn ấy, hai đứa mình sẽ chia

nhau ăn nhé.


Hôm sau, từ sáng sớm, tu sĩ Pāṭika đã đến nhà bà tín chủ ấy, bà rước tu sĩ ngồi

trong nhà nghỉ.


Phía nhà trước, những người láng giềng phụ tô vách, phòng bằng phân bò ướt,

đoạn lấy bông lúa và bông ngũ cốc khô gieo rắc khắp nơi cho đẹp. Họ sửa soạn bảo

tọa cực kỳ xinh đẹp và sang trọng để cung thỉnh Đức Bổn Sư ngồi. Quả thật, những

người chưa từng thân cận với chư Phật thì không biết rằng cách sắp đặt chỗ ngồi cho

bậc Sa môn. Vả lại, chư Phật không cần phải có người dẫn đường chỉ lối cho Ngài đi.

Trong ngày Đức chánh Biến Tri đắc đạo quả dưới cội Bồ đề, khắp cả mười ngàn thế

giới Ta bà đều rúng động. Ngài đã thấu rõ con đường luân hồi của chúng sanh: Đây là

đường đi địa ngục, đây là đường đi súc sanh, đây là đường đi ngạ quỷ, đây là đường

nhân loại, đây là đường chư thiên và đây là đường bất diệt Đại Níp Bàn. Không bao

giờ Ngài cần ai chỉ đường vào làng, hay vào thị trấn, hay đến những nơi khác. Vì thế

nên sáng hôm ấy, Đức Bổn Sư mang y bát đến nhà bà đại tín chủ, bà ra khỏi nhà, gieo

năm vóc xuống đảnh lễ Đức Bổn Sư, thỉnh Ngài an tọa trong nhà xong, xối nước khai

mạc lễ cúng dường đến Ngài các vật thực loại cứng loại mềm ngon quý.


Khi Đức Bổn Sư độ xong bữa, bà cận sự nữ xin thỉnh bát Ngài, để Ngài thuyết

kinh phúc chúc đến cho bà. Đức Bổn Sư ôn tồn thuyết pháp hồi hướng phước báu đến

thí chủ làm cho bà vô cùng thỏa thích, vừa nghe pháp vừa thốt lên lời hoan hỷ: “Lành

thay! Lành thay!”.


Khi ấy, tu sĩ Pāṭika ngồi ở nhà trong, nghe tiếng bà má nuôi đang thính pháp mà

khen dồn như vậy thì dằn lòng không được, đứng dậy ra đi trong lòng nghĩ rằng:

“Như vậy bà nầy bây giờ không còn là đệ tử của ta nữa rồi”.


Tu sĩ Pāṭika xỉ mạ bà đại tín nữ luôn cả Đức Phật bằng những lời lẽ bất nhã như

là : “Mụ già đốn mạt, tới số rồi đa, hãy lo phụng sự hắn ta như vầy mãi nghe…”, đoạn

bỏ đi luôn.


Bà cận sự nữ hổ thẹn vì lời mắng nhiếc của tu sĩ Pāṭika tâm bị xao lãng, không

còn chú ý nghe pháp nữa.


Thấy vậy Đức Bổn Sư hỏi bà:


- Nầy bà tín nữ, bà không còn chú ý nghe pháp được nữa phải chăng?


- Bạch Ngài, những lời của thầy ấy làm cho tâm con xao lãng.


Đức Thế Tôn bảo rằng: “Những lời lẽ của con người ưa khích bác, chống đối

như thế, nói ra bà không nên nghĩ nhớ làm gì. Đừng chất chứa nó trong tâm, chỉ nên

xem sự việc mình đã làm xong chưa, và việc mình chưa làm là hơn”.


Nói rồi, Đức Bổn Sư thuyết bài kệ sau đây:


“Na paresaṃ vilomāni,

Na paresaṃ katākataṃ;

Attano’va avekkheyya,

Katāni akatāni ca”.


Không nên nhìn lỗi người,

Người làm hay không làm,

Nên nhìn tự chính mình.

Có làm hay không làm.




254 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page