top of page

Bốn Vị Sa Di - Tích truyện Kinh Pháp Cú 406

Đã cập nhật: 19 thg 6



“Aviruddhaṃ viruddhesu Attadaṇḍesu nibbutaṃ Sādānesu anādānaṃ Tamahaṃ brūmi brāhmaṇaṃ”.

"Thân thiện giữa thù địch Ôn hòa giữa hung hăng. Không nhiễm, giữa nhiễm trước, Ta gọi Bà-la-môn."


Kệ ngôn nầy được Đức Thế Tôn thuyết ra khi Ngài trú tại Jetavana, đề cập đến các vị Sadi.


Tương truyền rằng: Có một nữ Bà la môn được nghe pháp rồi phát tâm tịnh tín,

thỉnh bốn vị Tỳ khưu đến thọ thực tại tư gia của mình. Khi sắp đặt vật thực rồi, bà bảo

chồng rằng:


- Nầy ông! Hãy đến Tịnh xá thỉnh bốn vị Tỳ khưu.


Ông Bà la môn đến Tịnh xá bạch thỉnh rằng:


- Xin Ngài hãy cho đến tôi bốn vị Tỳ khưu.


Và chư Tăng đã sắp xếp cho bốn vị Vô Lậu là Sadi Saṅkicca, Paṇḍita, Sopāka và

Revata đi đến nhà của Bà la môn ấy.


Nói về Bà la môn sau khi sắp đặt vật thực xong rồi, sửa soạn nơi ngồi trang

trọng, khi trông thấy bốn vị Sadi đi đến, bà buồn phiền than vãn, luôn lẩm bẩm với

những lời đay nghiến chồng rằng:


- Ông đến Tịnh xá mà thỉnh bốn vị Sa môn trẻ tuổi như thế nầy à. Những vị nầy

tuổi đáng cháu mình, ông thỉnh như vậy thật là bất xứng với chúng ta quá.

Bà không cung thỉnh các vị ấy vào nơi được soạn sẵn, chỉ trải một chỗ thấp hơn,

nói rằng:


- Xin mời các vị hãy ngồi chỗ nầy.


Rồi bảo chồng rằng:


- Ông hãy đến Tịnh xá thỉnh cho được các vị Trưởng lão đi.


Ông Bà la môn đến Tịnh xá, tìm gặp được Trưởng lão Sāriputta bạch rằng: “Xin

thỉnh Ngài đến nhà của tôi đi”.


Trưởng lão đi đến thấy bốn vị Sadi đang ngồi nơi ấy, hỏi rằng:


- Các vị được vật thực chưa?

- Bạch Ngài, sẽ được thôi.


Trưởng lão biết rằng vật thực ấy chỉ đủ dùng cho bốn vị, Ngài liền bảo rằng:


- Hãy trao bát cho tôi.


Rồi Ngài từ giã ra đi, bà vợ hỏi rằng: ‘Trưởng lão nói chi thế?”.

- Có lẽ Ngài đợi các vị Sa môn nầy được vật thực rồi Ngài mới thọ lãnh, Ngài

bảo đưa bát lại cho Ngài, và đã ra đi rồi.

- Trưởng lão thấy như vầy nên không muốn thọ vật thực nữa. Vậy ông hãy đi tìm

vị Trưởng lão khác đi.


Ông Bà la môn đi tìm, gặp được Trưởng lão Moggallāna cũng cung thỉnh như

thế và Ngài Moggallāna đến thấy các vị Sadi, Ngài cũng hỏi và nhận lại bát mình mà

ra đi. Bà vợ lại bảo chồng rằng:


- Các vị Sa môn không nhận được vật thực chi từ sáng đến giờ rồi, vậy ông hãy

đến đền thờ Bà la môn, thỉnh vị Bà la môn về đi.


Nói về các vị Sadi, tuy từ sáng sớm đến trưa chưa nhận được vật thực, bị cơn đói

áp chế nhưng các Ngài vẫn kham nhẫn chịu đựng chẳng nói lên tiếng chi cả.


Bấy giờ, trên Thiên Cung Đạo Lợi, ngôi Bảo Tọa Paṇḍukambala nóng rực lên do

oai lực của Bốn vị Thánh Vô Lậu. Đức Đế Thích dùng thiên Nhãn quán xét, biết được

rằng:


- Các vị Sadi đang chịu đói từ sáng đến giờ nầy.


Ngài suy nghĩ: “Ta nên đến đó làm tỏ rạng oai lực của các vị ấy”. Thiên Vương

Đế Thích liền hóa thân thành lão Bà la môn ngồi ở nơi trang trọng nhất trong đền thờ

đó. Ông Bà la môn đi đến, trông thấy Đức Đế Thích khởi lên sự suy nghĩ rằng:


- Lần nầy thì vợ ta sẽ hài lòng mà thôi.


Rồi bạch rằng: “Xin thỉnh Ngài đến thọ thực tại tư gia của tôi”. Ông đưa Vua

Trời Đế Thích đến nhà của mình.



Bà vợ trông thấy Đế Thích, khởi tâm hoan hỷ, trải hai tấm sa lên sàng tọa, nói

rằng:

- Xin thỉnh Ngài hãy an ngự vào đây.

Nhưng Vua Trời Đế Thích đi vào đảnh lễ bốn vị Sadi bằng tư thế ngũ thể đầu

địa, rồi ngồi phía sau bốn vị Sadi ấy.

Thấy thế, bà vợ lại khiển trách chồng nữa rằng:

- Khổ thật! Ông lại thỉnh về đây một vị Bà la môn điên (nữa), vị Bà la môn nầy

lại đảnh lễ các vị Sadi tuổi đáng con cháu của chúng ta. Vậy có cần thiết chi lão Bà la

môn ấy, hãy đuổi y ra khỏi nhà đi.

Thế là, vị Bà la môn ấy bị ông Bà la môn cùng vợ nắm cổ, lôi chân, lôi tay kéo

ra khỏi nhà, nhưng vô hiệu vị. Vị Bà la môn vẫn yên lặng bất động, không làm sao lay

chuyển được. Bà vợ nói với ông chồng rằng:

- Ông hãy nắm một tay, còn tôi nắm một tay.

Cả hai nắm hai bên tay, đấm vào lưng vị Bà la môn lôi ra khỏi nhà. Nhưng khi

trở lại vào lại thấy vị Bà la môn ấy vẫn ngồi tại chỗ cũ, hai vợ chồng kinh hoảng bỏ

chạy. Bấy giờ Vua Trời hiện thân, phán dạy cho họ biết mình là Vua Trời Đế Thích,

rồi tán thán oai đức của các vị Sadi cho ông bà Bà la môn biết. Cả hai hoan hỷ cúng

dường đến bốn vị Sadi. Sau khi dùng vật thực xong, bốn vị Sadi thi triển năng lực

thần thông: Một vị trổ nóc nhà ra đi, một vị trổ nóc phía trước, một vị trổ nóc phía

sau, vị thì lặn xuống đất, riêng Đức Đế Thích cũng trổ nóc bay lên hư không. Cả năm

người cùng ra khỏi nhà ông Bà la môn với năm chỗ khác nhau.


Kể từ ấy, nhà của ông Bà la môn có năm chỗ trống. Các vị Sadi về đến Tịnh xá,

chư Tỳ khưu hỏi rằng:

- Nầy các chư Hiền! Có chuyện gì thế?

- Xin các Ngài đừng hỏi nữa! Nữ Bà la môn ấy thấy chúng tôi đến, khởi tấm bất

hoan hỷ, phiền muộn, nói với chồng rằng: “Ông hãy đi nhanh thỉnh vị Trưởng lão

khác” . Khi Thầy Tế Độ của chúng tôi đến, Ngài bảo rằng: “Khi các vị ấy thọ lãnh vật

thực rồi, tôi mới thọ lãnh”, rồi Ngài nhận bát ra đi. Nữ Bà la môn lại bảo chồng đi tìm

vị Trưởng lão khác, ông ta thỉnh Trưởng lão Moggallāna đến. Ngài thấy chúng tôi và

cũng như thầy Tế Độ, Trưởng lão cũng nhận lại bát và ra đi. Bà vợ lại bảo chồng

rằng: “Các vị nầy không muốn thọ lãnh, ông hãy đến đền thờ Bà la môn thỉnh vị

Trưởng lão Bà la môn về đây”. Ông thỉnh được Vua Trời Đế Thích, Ngài hóa thân

thành vị Bà la môn già. Khi Đức Đế Thích đến, Ngài làm cho ông bà Bà la môn ấy

thấy được oai lực của mình. Khi ấy họ mới cúng dường vật thực đến chúng tôi.

- Khi ông bà Bà la môn ấy cư xử như thế, các vị có phiền giận chăng? Hay là

không có phiền giận?

- Thưa vâng, chúng tôi không có phiền giận chi cả.

Nghe như thế, chư Tỳ khưu phàm cho rằng các vị Sadi khoe pháp Thượng nhân.

Đã trình bạch lên Đức Thế Tôn rằng:

- Bạch Thế Tôn! Các vị Sadi nầy nói không thật, rằng: “Chúng tôi không phiền

giận”.

- Nầy chư Tỳ khưu! Lẽ thường bậc Lậu Tận hằng không thù nghịch với người

thù nghịch.

Rồi Ngài phán dạy kệ ngôn rằng:

“Thiên thần giữa thù địch. Ôn hòa giữa hung hăng. Không nhiễm giữa nhiễm

trước. Ta gọi Bà-la-môn”.

 

19 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page