top of page

Tích Truyện Kinh Pháp Cú 15 - ĐỒ TỂ CUNDA

Đã cập nhật: 12 thg 7



“Idha socati pecca socati, Pāpakāri ubhayattha socati; So socati so vihaññati, disvā Kammakiliṭṭhamattano”.

Nay sầu, đời sau sầu, Kẻ ác, hai đời sầu; Nó sầu, nó ưu não, Thấy nghiệp uế mình làm.


Kệ Pháp Cú 15 nầy, Đức Tôn Sư thuyết ra khi Ngài ngự tại Tịnh xá Veḷuvana,

đề cập đến ông đồ tể giết heo tên là Cunda.


Theo như khẩu truyền, ông đồ tể này đã từng sát hại dòng heo suốt cả năm mươi

lăm năm trường để lấy thịt, lớp ăn, lớp bán mà nuôi mạng sống.


Gặp năm mất mùa đói kém, ông ta lấy xe bò chở lúa về miền đồng quê, dạo qua

các làng để mua heo con, mỗi con trả giá một hoặc hai lon lúa là nhiều, ông ta trở về

nhà với một xe heo đầy, thả heo vào chuồng lộ thiên phía sau nhà, nguyên là một

miếng đất trống mà ông đã rào kín bốn mặt, ông cho heo ăn đủ thứ rau cỏ và cả đồ dơ,

nuôi cho tới lớn.


Muốn làm thịt con heo nào, ông bắt trói thúc ké nó vào gốc cột, lấy cây đòn tay

vuông đập khắp mình nó cho thịt mềm ra và nở phù ra cho nặng cân.


Xong rồi ông cạy răng, banh mỏ heo ra, nhét một khúc cây vào cáng miệng,

không cho nó ngậm kín lại, đoạn ông lấy nước nóng đang sôi chế vào cổ họng heo.


Nước nóng chảy tuột vào bụng heo làm loãng phẩn trong ruột nó và lôi cuốn ra

ngoài hậu môn, hễ ruột heo còn chút ít phẩn dơ thì nước chảy ra còn đục, bao giờ ruột

tẩy thật sạch, nước chảy ra thật trong thì mới thôi.


Còn nước sôi trong ấm, ông chế luôn lên lưng heo, cạo cho vuột lớp da bên

ngoài, ông lấy đuốc đốt râu heo, rồi dùng gươm bén chặt đầu nó ra, huyết heo chảy

xuống, ông hứng vào chậu để dành rưới lên thịt khi quay heo.


Thịt chín rồi, ông ta ngồi vào bàn cùng ăn với vợ con, còn dư bao nhiêu ông để

bán cho khách hàng.


Ông Cunda đã sanh sống bằng nghề đồ tể, tạo nghiệp sát sanh như vậy trong hơn

năm mươi lăm năm qua.


Mặc dầu Đức Như Lai ngự trong ngôi chùa gần nhà, ông chớ hề nhìn ra ngày

nào mà bước chân đến đó dâng cúng một nắm hoa, để bát chừng một vá cơm, hoặc

làm chút ít công quả chi để bòn phước về sau.


Một hôm, thình lình ông phát bệnh nặng, tuy chưa bỏ xác, ông cũng bị ngọn lửa

A tỳ thiêu đốt ngày đêm. Hỏa lực của địa ngục Vô gián nầy cũng có thể làm nổ mắt

người, mặc dù đứng cách xa đến hàng trăm do tuần… Do đó có câu kệ:


Pharitvā tiṭṭhati sabhadāti”.


“Nóng xa hàng trăm do tuần

Lửa A tỳ cháy tưng bừng ngày đêm”.


(Để mô tả sức nóng dữ dội của lửa đại địa ngục hơn thứ lửa thường đến mức độ

nào. Đại đức Nāgāsena đã từng đưa ra sự so sánh sau đây, để đáp lại câu hỏi của vua

Milanda: “Tâu đại vương! Nếu có một tảng đá to bằng cái nhà, rớt vào trung tâm hỏa

ngục, thì chỉ trong giây lát là nó sẽ cháy tan ra tro bụi ngay. Vậy mà, do bởi nghiệp

quả nặng nề, những kẻ làm ác đọa sanh chẳng khác nào bào thai ở trong bụng mẹ

vậy).



Trong lúc bị thiêu đốt nóng nảy như thế, ông Cunda có những hành động kỳ dị

khác thường, như tiếng heo la rồi ông xuống gối, bò hai chân ra phía trước nhà, rồi bò

vô phía sau nhà, gia nhân quyến thuộc xúm nhau kềm và bụm miệng ông lại cũng

không ngăn được ác nghiệp tới thời trả quả. Thế rồi họ cũng buông thả ông ta ra để

mặc ông bò lê bò la lung tung trong nhà, la hét luôn mồm như heo bị cắt cổ vậy.


Ở xung quanh đó, cách xa độ bảy căn nhà, không ai có thể ngủ yên giấc với ông

ta, cho đến người trong nhà ông cũng kinh hãi. Vì thấy ông là hiện thân của Tử thần

nên không dám ở chung để săn sóc gìn giữ, họ tấn cánh cửa lại, nhốt một mình ông ta

trong nhà, còn tất cả đều ra ngoài, luân phiên canh gác chung quanh nhà, để phòng

ngừa ông có thể thoát ra.


Ông Cunda vẫn bò lê lết trong nhà, bị lửa địa ngục thiêu đốt nóng nảy, nên la hét

như heo suốt trong bảy ngày đêm như thế… đến ngày thứ tám ông mới tắt hơi bỏ xác,

đọa sanh vào địa ngục Vô gián.


Địa ngục Vô gián nầy, ta nên mô tả theo như trong quyển Thiên Sứ Kinh

(Devadūtasuttanta).


Vài Tỳ khưu đi ngang qua nhà ông Cunda, nghe tiếng kêu la tưởng lầm là tiếng

của heo kêu, nên về đến chùa vào ngồi bên Đức Phật mà bạch rằng:


- Bạch Ngài! Lão Cunda đóng bít cửa nhà lại để giết heo, kể hôm nay là bảy

ngày rồi, chắc họ sắp làm tiệc lớn ăn mừng việc chi đấy, bạch Ngài! Thử nghĩ coi, ông

ta đã sát hại biết bao nhiêu heo rồi, mà chẳng chịu nghỉ tay, thật quả vậy, ông ta

không còn một chút tâm từ, tâm bi nào cả, thiết tưởng trên đời nầy không có một

chúng sanh nào mà ác độc, hung bạo đến thế bao giờ.


Đức Bổn Sư giải rằng:


- Nầy các Tỳ khưu! Lão Cunda không có giết heo trong bảy ngày nay đâu. Vì

nghiệp quả (Kammavipāka) đã chín mùi, nên ông bị lửa địa ngục A tỳ nổi lên thiêu

đốt ngay khi còn sống, bị thọ khổ hình, ông ta nóng nảy la hét như heo và bò lê lết

trong nhà suốt bảy ngày qua. Hôm nay mới bỏ xác, đọa sanh vào địa ngục A tỳ.


Chư Tăng bèn bạch rằng: “Bạch Ngài! Lão Cunda lúc sống đã chịu quả khổ như

thế mà chết rồi còn phải đọa sanh vào khổ cảnh ác đạo nữa sao?”.


Đức Bổn Sư đáp:


- Đúng vậy, nầy các Tỳ khưu! Kẻ nào dể duôi (Pamatto), mặc dầu còn tại gia hay

đã xuất gia cũng đều chịu đau khổ trong hai cảnh giới như thế cả.


Rồi Ngài đọc tiếp bài kệ sau đây:


“Idha socati pecca socati,

Pāpakāri ubhayattha socati;

So socati so vihaññati,

Disvā kammakiliṭṭhamattano”


Nay sầu, đời sau sầu,

Kẻ ác, hai đời sầu;

Nó sầu, nó ưu não,

Thấy nghiệp uế mình làm.



135 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page