top of page

Tích Truyện Kinh Pháp Cú 389,390 - TRƯỞNG LÃO SĀRIPUTTA

Đã cập nhật: 20 giờ trước



“Na brāhmaṇassa pahareyya Nāssa muñcetha brāhmaṇo Dhi brāhmaṇassa hantāraṃ Tato dhī yassa muñcati”.

​"Chớ có đập Phạm chí !

Phạm chí chớ đập lại !

Xấu thay đập Phạm chí

Đập trả lại, xấu hơn."

“Na brāhmaṇass’etad akiñci seyyo Yadā nisedho manaso piyehi Yato yato hiṃsamano nivattati Tato tato sammatimeva dukkhaṃ”.

"Đối vị Bà-la-môn,

Đây không lợi ích nhỏ.

Khi ý không ái luyến,

Tâm hại được chận đứng,

Chỉ khi ấy khổ diệt."

Đức Thế Tôn khi trú tại Jetavana đề cập đến Trưởng lão Sāriputta, thuyết lên pháp thoại nầy.


Tương truyền rằng: Dân chúng thường tán dương Ngài rằng: “Thật đáng khen

ngợi Ngài của ta, Ngài có đầy đủ đức nhẫn nại. Khi có người lăng mạ, hoặc đánh

đập, dù trong bất cứ trường hợp nào, Ngài cũng không giận".


Bấy giờ, một Bà la môn tà kiến hỏi rằng:


- Ai là người không giận chứ?

- Trưởng lão Sāriputta của chúng tôi.

- Không ai có thể làm cho Ngài nổi giận được hay sao?

- Điều khiến Ngài nổi giận đó, không bao giờ có đâu.

- Nếu như thế, ta sẽ làm cho Ngài nổi giận đấy.

- Nếu ông làm được thì hãy làm đi.


Gã Bà la môn tà kiến suy nghĩ rằng:


“Được rồi, ta sẽ có cách”. Khi Truởng lão đang trì bình khất thực, y bèn theo

sau lưng Ngài, đánh thật mạnh vào sau lưng Ngài. Trưởng lão suy nghĩ: “Chuyện chi

thế?”. Và Ngài vẫn tiếp tục đi. Khi ấy toàn thân của Bà la môn nóng nảy vô cùng, y

biết rằng:


- Ngài đây là bậc có đầy đủ ân đức cao quý.


Y liền quỳ xuống chân Trưởng lão mà bạch rằng:


- Kính bạch Ngài! Xin Ngài hãy tha lỗi cho con.


- Chuyện chi vậy?


- Con đã đánh Ngài để xem sự nhẫn nại của Ngài đến đâu.



- Thôi được rồi! Ta tha lỗi cho ông đó.


- Bạch Ngài! Nếu Ngài tha lỗi cho con, xin Ngài hãy thọ lãnh vật thực nơi nhà

con đi.


Rồi y thỉnh bát của Ngài. Trưởng lão trao bát cho y. Vị Bà la môn thỉnh Ngài về

nhà cúng dường.


Dân chúng bất bình rằng: “Ngài của chúng ta vô lỗi mà bị Bà la môn nầy đánh,

y không thể thoát khỏi gậy gộc được, chúng ta sẽ giết y tại nơi đó”.


Rồi cầm đá, gậy... núp ở cửa nhà Bà la môn. Trưởng lão đứng lên trao bát cho

Bà la môn. Dân chúng thấy vị Bà la môn ấy đi với Trưởng lão mới bạch rằng:


- Xin Ngài hãy nhận bát lại, để Bà la môn ấy trở về.

- Nầy các cận sự, chuyện chi vậy?

- Vị Bà la môn nầy đã đánh Ngài, nên chúng con sẽ trị hắn.

- Thế các ngươi bị đánh hay ta bị đánh?

- Thưa Ngài bị gã đánh.

- Bà la môn nầy đánh ta và đã sám hối với ta rồi. Vậy các ngươi hãy về đi.


Khi Ngài bảo họ và Bà la môn về rồi, Ngài trở về Tịnh xá, chư Tỳ khưu tán thán

rằng:


- Thế nầy là thế nào? Ngài Sāriputta đã bị Bà la môn ấy đánh mà còn nhận vật

thực tại nhà của họ. Như vậy, kể từ nay chư Tỳ khưu sẽ tiếp tục bị Bà la môn đánh.


Bậc Đạo Sư ngự đến phán hỏi rằng:


- Nầy chư Tỳ khưu! Các ngươi đang bàn luận về câu chuyện gì thế?


Chư Tỳ khưu trình lên Đức Thế Tôn câu chuyện ấy, Ngài phán rằng:


- Nầy các Tỳ khưu! Bà la môn không hãm hại Bà la môn. Nhưng Bà la môn tu sĩ

sẽ bị Bà la môn cư sĩ hãm hại. Và Bậc A Na Hàm đạo đã sát tuyệt sân hận rồi.


Rồi Ngài tuyên thuyết lên kệ ngôn rằng:


“Chớ có đập phạm chí!. Phạm chí chớ đập lại! Xấu thay đập phạm chí. Đập trả

lại xấu hơn!”.


“Đối với bà-la-môn. Đây không lợi ích nhỏ. Khi ý không ái luyến. Tâm hại được

chận đứng. Chỉ khi ấy khổ diệt.


12 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page