top of page

Tích Truyện Kinh Pháp Cú 259 - ĐẠI ĐỨC EKUDĀNA

Đã cập nhật: 2 ngày trước



“Na tāvatā dhammadharo Yāvatā bahu bhāsati Yo ca appaṃ pi sutvāna Dhammaṃ kāyena passati Sa ve dhammadharo hoti Yo dhammaṃ nappamajjati”.

"Không phải vì nói nhiều,

Mới xứng danh trì pháp,

Những ai tuy nghe ít,

Nhưng thân hành đúng pháp,

Không phóng túng Chánh pháp,

Mới xứng danh trì pháp."


Pháp Cú nầy được Đức Bổn Sư thuyết ra khi Ngài ngự tại Jetavana. Đề cập đến vị Lậu Tận Minh có tên Ekudāna.


Tương truyền rằng: Đại Đức một mình tịnh cư trong khu rừng nọ. Ngài chỉ thuộc

lòng một kệ ngôn “Tự thuyết (Udāna)” như vầy:


“Adhicetaso appamajjato munino monapathesu sikkhato

Sokāna bhavanti tādino upasantassa sadā satīmototi”.


“Với tâm cao thượng, chí cần chuyên

Học tập đường tu tịnh, định thiền

Bậc đắc tâm hình, thường chánh niệm

Như trên những chỗ chứa ưu phiền”.


Tương truyền rằng: Trong ngày lễ Phát lồ, Đại Đức lớn tiếng kêu gọi người nghe

Pháp, rồi đọc bài kệ trên đây. Chư thiên đồng thanh tán dương, tiếng vang rền như nổ

tung cả địa đại.


Về sau cũng trong ngày lễ Phát lồ, có hai vị Tỳ khưu thuộc lòng Tam Tạng, mỗi

vị dắt theo 500 tùy giả, đi đến chỗ ngụ của Đại Đức. Thấy chư khách Tăng đến, Đại

Đức rất hoan hỷ, nói rằng:


- Lành thay hôm nay được chư Tăng quang lâm đến đây. Chúng tôi sẽ được nghe

Pháp trong dịp được gần gũi với các Ngài.

- Nhưng nầy Hiền giả! Ở đây có thính giả chăng?

- Bạch các Ngài! Trong ngày thuyết pháp, khu rừng nầy vang dội tiếng hoan hô

của chư thiên.


Hai vị Pháp sư Tam Tạng thuyết pháp nhưng không có vị thiên nhân nào tán

dương cả. Hai vị trách Đại Đức rằng:


- Nầy Hiền hữu! Hiền hữu nói trong ngày lễ Phát lồ, chư thiên trong khu rừng

nầy đã tán dương vang dội. Nhưng thế nầy là nghĩa làm sao?

- Bạch các Ngài, trong những ngày khác quả có như thế. Nhưng hôm nay tôi

cũng không biết tại sao vậy.

- Nếu thế thì, Hiền giả thử thuyết pháp xem sao?



Đại Đức cầm quạt ngồi trên Pháp tọa thuyết bài kệ đã thuộc lòng như trước. Chư

thiên đồng thanh hoan hô vang dậy. Khi ấy, hai đoàn Tăng lữ của hai Đại Đức Tam

Tạng Pháp Sư trách móc rằng:

- Trong khu rừng nầy, chư thiên chỉ coi mặt mà tán thán, ca tụng. Hai Ngài Tam

Tạng Pháp Sư thuyết bằng ấy Pháp mà chư thiên chẳng có một lời khen ngợi, còn vị

Đại Đức già nầy chỉ thuyết có một bài kệ mà chư thiên lại lớn tiếng hoan hô.

Khi trở về chùa, chư Tăng đem sự kiện nầy bạch với Đức Bổn Sư, Ngài dạy

rằng:

- Nầy các Tỳ khưu, người học được nhiều hoặc thuyết ra nhiều Pháp, Ta không

gọi là Pháp Hộ (Dhammadharo). Người chỉ thuộc lòng một câu kệ mà thấu triệt chơn

lý, mới xứng danh là Pháp Hộ vậy. Rồi Ngài thuyết lên kệ ngôn rằng:

“Na tāvatā dhammadharo Yāvatā bahu bhāsati Yo ca appaṃ pi sutvāna Dhammaṃ kāyena passati Sa ve dhammadharo hoti Yo dhammaṃ nappamajjati”.

"Không phải vì nói nhiều,

Mới xứng danh trì pháp,

Những ai tuy nghe ít,

Nhưng thân hành đúng pháp,

Không phóng túng Chánh pháp,

Mới xứng danh trì pháp."


Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page