top of page

Tích Truyện Kinh Pháp Cú 379,380 - TRƯỞNG LÃO NAṆGALAKŪṬA

Đã cập nhật: 13 thg 7



379. “Attanā codayattānaṃ, Paṭimaṃsetha attanā, So attagutto satimā, Sukhaṃ bhikkhu vihāhisi”.

​"Tự mình chỉ trích mình,

Tự mình dò xét mình,

Tỷ-kheo tự phòng hộ

Chánh niệm, trú an lạc."

380. “Attā hi attano nātho, (ko hi nātho paro siyā), Attā hi attano gati; Tasmā saṃyamamattānaṃ, Assaṃ bhadraṃva vāṇijo”.

​"Tự mình y chỉ mình,

Tự mình đi đến mình,

Vậy hãy tự điều phục,

Như khách buôn ngựa hiền."


Đức Thế Tôn ngự tại Jetavana, đề cập đến Trưởng lão Naṇgalakūṭa thuyết lên kệ ngôn nầy.


Tương truyền rằng: Trong thành Sāvatthī có một nam tử, y phải làm lụng vất vả

tự nuôi sống mình. Một hôm, có vị Tỳ khưu đi đến nơi y làm việc, thấy y vác cày ra

ruộng cày, trên người y mặc manh áo cũ kỹ. Động lòng trắc ẩn, vị Tỳ Khưu nói với y

rằng:


- Ngươi nên xuất gia đi, đời sống xuất gia không cao thượng hơn đời sống hiện

tại của ngươi sao?

- Bạch Ngài! Ai sẽ cho tôi được xuất gia bây giờ?

- Nếu ngươi muốn, ta sẽ cho ngươi được xuất gia.

- Lành thay, bạch Ngài. Xin hãy cho tôi được xuất gia đi.


Vị Trưởng lão mang y về Tịnh xá Jetavana, cho y tắm rửa, rồi nghỉ trong Phước

xá. Sau đó, y được chư Tỳ khưu cho xuất gia. Ngài Tế Độ Sư bảo y đem chiếc cày

cùng bộ quần áo cũ náng lên nhánh cây gần phước xá. Trong lúc thọ Đại giới, y có tên

gọi là Naṇgalakūṭa như vậy.


Tỳ khưu Naṇgalakūṭa sống nương nhờ lộc phát sanh từ ân đức Phật, thời gian

sau, vị ấy phát sanh cảm dục, không thể chế ngự nổi, mới quyết định rằng:


- Giờ đây, ta không còn xứng đáng mặc chiếc y vàng mà tín thí dâng cúng cho

nữa.


Vị ấy đi đến nhánh cây máng bộ quần áo cũ và chiếc cày, đã tự giáo giới mình

rằng:


- Ngươi là kẻ không có tàm quý, ngươi lại muốn mặc y phục nầy để trở lại đời

sống thế gia hay sao?



Khi tự giáo giới mình như thế, vị ấy đã hồi tâm với đời sống phạm hạnh và trở

về Tịnh xá.


Hai ba hôm sau, lại bị cảm dục nữa, Tỳ khưu Naṇgakakūṭa lại đi đến nơi treo bộ

quần áo cũ và cây cày, rồi tự giáo giới mình cho đến khi không còn cảm dục. Và từ ấy

trở đi, mỗi khi tâm khởi lên cảm dục muốn hoàn tục, vị ấy thường đi đến nhánh cây

có máng bộ đồ cũ kỹ và cây cày để tự giáo giới mình.


Chư Tỳ khưu thấy Tỳ khưu Naṇgalakūṭa thường xuyên đến cội cây bèn hỏi rằng:


- Nầy Hiền giả Naṇgalakūṭa! Do nhân chi Hiền giả đến nơi nầy?

- Thưa chư Hiền! Tôi đi đến trú xứ của Giáo Thọ Sư của tôi.


Trải qua một thời gian, nhờ tinh cần hành pháp vị ấy chứng đạt A La Hán Quả

và Trưởng lão Naṇgalakūṭa không còn đi đến cội cây đó nữa. Chư Tỳ khưu liền trêu

rằng:


- Nãy Hiền giả Nangalakūta, do nhân chi Hiền giả không còn đến nơi Giáo Thọ

Sư của mình nữa vậy. Con đường đi của Hiền giả không có dấu vết, hay là Hiền giả

không muốn gặp mặt Giáo Thọ Sư của mình.


- Thưa vâng! Thưa chư Hiền, khi tâm tôi còn bị cảm dục, chưa lìa được phiền

não dục tôi còn đi đến đấy. Nhưng giờ đây tôi không còn phải đi đến đấy nữa.


Chư Tỳ khưu nghe như thế, nghĩ rằng:


- Vị Tỳ khưu nầy nói lời không thật, tự cho mình đắc chứng A La Hán Quả rồi.


Các vị trình bạch lên Thế Tôn câu chuyện ấy. Đức Thế Tôn phán dạy rằng:


- Thật vậy, nầy chư Tỳ khưu, Tỳ khưu Naṇgalakūṭa, con của Như Lai đã kiểm

soát được tâm mình, nên đã hoàn toàn thành tựu phận sự của mình trong đời sống

phạm hạnh.

104 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page