top of page

Tích Truyện Kinh Pháp Cú 111 - TRƯỞNG LÃO KIỀU TRẦN NHƯ GỐC CÂY

Đã cập nhật: 13 thg 7



“Yo ca vassasataṃ jīve, Duppañño asamāhito; Ekāhaṃ jīvitaṃ seyyo, Paññavantassa jhāyino”.

"Ai sống một trăm năm,

Ác tuệ, không thiền định.

Tốt hơn sống một ngày,

Có tuệ, tu thiền định."


Kệ Pháp Cú nầy, Đức Bổn Sư đã thuyết khi Ngài ngự tại Jetavana Vihāra (Kỳ Viên Tự), đề cập đến Trưởng lão Khāṇukoñdañña (Kiều Trân Như Gốc Cây).


Tương truyền: Sau khi thọ giáo đề mục nơi Đức Bổn Sư, Trưởng lão an cư trong

rừng, hành đạo đắc quả A La Hán, định về báo tin mừng với Đức Bổn Sư. Đi đường

xa mệt mỏi, Trưởng lão dừng chân rẽ vào ngồi nhập Định trên một tảng đá bằng

phẳng.


Khi ấy, có một bọn cướp năm trăm tên, vừa mới đánh phá một làng nọ, vơ vét tài

vật, gói ghém cột lại, phần người nào người ấy mang đi. Đường xa mệt mỏi, chúng

định nghỉ chân, tìm một tảng đá phẳng đặt các gói đồ xuống, rẽ vào tảng đá phẳng có

vị Trưởng lão ngồi, nhưng chúng không thấy Ngài, tưởng rằng: “Đây là một gốc cây”.


Thế rồi, một tên cướp đặt gói đồ của mình lên đầu Trưởng lão, một tên khác lại

đặt một gói nữa chồng lên trên. Cứ như thế năm trăm tên cướp đặt năm trăm gói hàng

lên mình Trưởng lão rồi nằm lăn ra ngủ. Ngủ đã rồi khi mặt trời mọc, bọn cướp mới

thức dậy, mạnh ai nấy nhặt gói đồ của mình, sực thấy Trưởng lão chúng tưởng là phi

nhân, kinh hoàng bỏ chạy, Trưởng lão bèn gọi họ lại:

- Nầy các Thiện nam đừng sợ, ta là người xuất gia mà.

Bọn cướp quay lại nằm mọp dưới chân Trưởng lão xin sám hối: tưởng lầm Ngài

là một gốc cây.


Được Trưởng lão miễn lỗi rồi, tên đầu đảng ngỏ lời xin xuất gia với Trưởng lão,

nghe vậy tất cả đồng đảng cũng đồng xin xuất gia một lượt với chúa đảng.

Y như Sadi Saṅkicca (Đòn Xóc), Trưởng lão đã cho năm trăm tên cướp xuất gia.

Từ đó về sau Trưởng lão được biết với biệt danh là: Kiều Trần Như gốc cây

(Khāṇukoñdañña).

Trưởng lão vầy đoàn với năm trăm Tỳ khưu mới này về yết kiến với Đức Bổn

Sư, Đức Bổn Sư hỏi: “Nầy Kiều Trần Như, thầy mới kiếm được những đệ tử phải

không?”.


Nghe vậy Trưởng lão đem hết mọi việc đã qua, thuật lại với Đức Bổn Sư. Ngài

hỏi lại: “Nầy các Tỳ khưu, có đúng như vậy chăng?”.

- Bạch Ngài, đúng thật như vậy. Chúng con đã xuất gia với Trưởng lão, vì chúng

con chưa từng thấy ai có thần lực như Trưởng lão cả.



Nghe vậy, Đức Bổn Sư dạy rằng:


- Nầy các Tỳ khưu, lúc trước các thầy đã tạo nghiệp vô Trí tuệ như thế, thì dầu

có sống cả trăm năm cũng vô ích không bằng bây giờ chỉ sống một ngày thôi mà có

đầy đủ Trí tuệ, tu hành Thiền định.


Nói rồi, Đức Bổn Sư thuyết pháp và kết luận bằng bài kệ rằng:


“Yo ca vassasataṃ jīve, Duppañño asamāhito; Ekāhaṃ jīvitaṃ seyyo, Paññavantassa jhāyino”.

"Ai sống một trăm năm,

Ác tuệ, không thiền định.

Tốt hơn sống một ngày,

Có tuệ, tu thiền định."


16 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments


bottom of page