top of page

Tích CHUYỆN NHIỀU VỊ TỲ KHƯU - Câu Kệ 405

Đã cập nhật: 18 thg 6



“Nidhāya daṇḍaṃ bhūtesu Tasesu thāvaresu ca Yo na hanti na ghāteti tamahaṃ Brūmi brāhmaṇaṃ”

"Bỏ trượng, đối chúng sanh, Yếu kém hay kiên cường, Không giết, không bảo giết, Ta gọi Bà-la-môn."


Kệ ngôn nầy được Đức Đạo Sư thuyết ra khi Ngài ngự tại Jetavana, đề cập đến vị Tỳ khưu.


Tương truyền rằng: Có vị Tỳ khưu học đề mục Nghiệp xứ nơi Bậc Đạo Sư,

chuyên cần hành trì Pháp môn cho đến khi chứng đắc được quả vị A La Hán. Ngài

suy nghĩ:


- Ta sẽ trình lên Đức Thế Tôn Pháp mà ta đã chứng đắc, thành đạt.

Ngài rời khỏi khu rừng, du hành về Tịnh xá để yết kiến Đức Đạo Sư. Bấy giờ có

nàng thiếu nữ trong làng có sự cải vã với chồng, nhân lúc vắng chồng nàng trốn về

với cha mẹ ruột. Trên đường đi về gia đình cha mẹ ruột, trông thấy Trưởng lão đi trên

đường ấy, nàng suy nghĩ: “Ta hãy đi theo sau vị nầy”. Rồi nàng đi theo phía sau,

nhưng Trưởng lão không hề hay biết. Người chồng trở về nhà thấy vắng vợ, biết rằng:

“Nàng đã trốn về với cha mẹ ruột”. Y liền đi tìm vợ và suy nghĩ rằng: “Nữ nhân như

vợ ta không thể can đảm băng qua khu rừng nầy đâu, hẳn phải có người hướng đạo

cho nàng”. Y rượt theo kịp vợ, trông thấy vị Sa môn liền suy nghĩ:

- Vị Sa môn nầy đã hướng dẫn nàng ta đi trốn.

Y liền phẫn nộ với Trưởng lão, nàng ấy liền bảo chồng nàng:


- Nầy ông, vị Sa môn nầy chẳng quyến rũ chi tôi, Ngài cũng chẳng hay biết tôi đi

theo Ngài, ông chớ nên xúc phạm đến Ngài.


Đang cơn phẫn nộ, chồng nàng bất kể lời nàng, nói rằng:


- Nếu ngươi không chỉ ai là người quyến rũ ngươi, dẫn ngươi đi. Ta sẽ trừng trị

gã Sa môn nầy.


Rồi tức giận với vợ, y đã đánh đập Trưởng lão ấy, rồi dẫn vợ trở về.


Toàn thân Trưởng lão sưng phù lên. Khi về đến Tịnh xá, chư Tỳ khưu đến bóp,

xoa tay chân cho Ngài, thấy như vậy đã hỏi rằng:


- Bạch Ngài! Vì sao như thế nầy?


Trưởng lão thuật lại câu chuyện cho chư Tỳ khưu nghe. Chư Tỳ khưu hỏi rằng:


- Thưa tôn giả, khi người ta đánh đập tôn giả như thế, tôn giả đã nói như thế

nào? Và có phiền hận chi chăng?



- Nầy chư Hiền! Tôi chẳng có sự phiền hận đâu.


Chư Tỳ khưu cho rằng Trưởng lão khoe Pháp Bậc Thượng Nhân, nên trình bạch

lên Đức Thế Tôn câu chuyện ấy rằng:


- Bạch Thế Tôn! Chúng con hỏi vị ấy rằng: “Tôn giả không có phiền hận sao?”.


Vị ấy trả lời: “Nầy chư Tỳ khưu! Tôi không có phiần hận”. Vị ấy đã nói không thật,

không đúng với sự thật.


Bậc Đạo Sư phán dạy rằng:


- Nầy chư Tỳ khưu! Thật thế, lẽ thường Bậc Vô Lậu đã từ bỏ gậy gộc, không sân

hận với người ác hại mình.


Rồi Ngài thuyết lên kệ ngôn rằng:


“Bỏ trượng đối chúng sanh. Yếu kém hay kiên cường. Không giết không bảo

giết. Ta gọi Bà-la-môn”.


19 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Commenti


bottom of page